05:36 PM 09/06/2019  | 

Những năm gần đây, bóng đá Việt Nam chứng kiến sự phát triển vượt bậc với nhiều thành tích đáng tự hào ở cả đấu trường khu vực và châu lục. Tuy nhiên, không phải đến nay môn thể thao này mới thu hút sự quan tâm của công chúng trong nước. Từ những năm 50 của thế kỷ trước, bóng đá đã được coi là môn thể thao vua ở miền Bắc Việt Nam.

Ảnh Đội tuyển VNDCCH năm 1956. Nguồn sưu tầm

Hai năm sau khi lập lại hòa bình và hơn một năm sau khi giải phóng hoàn toàn miền Bắc, thể thao cuối cùng đã tìm lại nhịp điệu thường ngày. Tuy nhiên, trong khi hầu hết các bộ môn thể thao mới bắt đầu chập chững những bước đầu tiên thì bóng đá đã chinh phục được trái tim của người hâm mộ và được coi là môn thể thao vua ở Bắc Việt Nam.

Tình hình ban đầu không mấy khả quan: tại các vùng tự do, bóng đá bị gián đoạn khá lâu do các vụ không kích thường xuyên của địch và ở các vùng mới giải phóng, khoảng chục đội bóng mất thủ lĩnh hoặc giải thể do nhiều cầu thủ lên đường vào Nam.

Đoàn thanh niên được giao nhiệm vụ nặng nề là hồi sinh trái bóng tròn, vừa kêu gọi cầu thủ của các đội bóng cũ vừa động viên thành lập các đội bóng ở các nhà máy, xí nghiệp, trường học, thị xã, thị trấn và thậm chí cả các thôn làng. Về phần mình, Quân đội nhân dân đang trong quá trình khởi động phong trào thể thao đồng đội, cũng đặc biệt ưu tiên bóng đá.

Ta lập tức chứng kiến một hiện tượng đáng mừng: các cán bộ lãnh đạo hầu như không gặp nhiều khó khăn vì những tín đồ của trái bóng tròn đang rất nôn nóng và chỉ chờ tín hiệu nhập cuộc.

Đó là một giai đoạn phát triển nhanh chóng. Các đội bóng lớn: Hoàng Diệu, Trần Hưng Đạo, Đội trẻ Hải Phòng, Đội trẻ Nam Định… dưới sự động viên của các ngôi sao thế hệ trước như Nghĩa, Tuất, Nghẽn, Đức, Coóng… tái xuất trên sân bóng, lấp đầy chỗ trống trong đội ngũ bằng các nhân tố trẻ. Nhiều cựu tuyển thủ từng thi đấu ở giải quốc tế như Luyến, Thưởng, Hoi đã gia nhập Đội bóng đá Công an, hay những danh thủ Trương Tấn Bửu và Tý Bồ nhập ngũ ngay từ những ngày đầu Kháng chiến đã trở thành các sĩ quan Quân đội nhân dân và góp mặt ở đội Thể Công. Nhiều cầu thủ đã luống tuổi như Bang, Thong, Luu, Vien, Quy, từng là danh thủ ở các câu lạc bộ Stade Hanoien, Éclair, Lạc Long và đã treo giầy từ lâu, giờ lại khuấy động dư luận khi thành lập đội bóng cựu binh “Lê Lợi”. Bất chấp những thất bại ban đầu, những lão tướng này vẫn kiên trì cố gắng và trở thành tấm gương sáng về ý chí và nghị lực.

Bóng đá nhanh chóng thu hút quần chúng và chứng kiến sự phát triển chưa từng thấy. Hầu hết các trường trung học, cao đẳng, đại học và xí nghiệp đều cử các đội bóng mới thành lập tham gia các giải đấu ở thứ hạng tương ứng. Trái bóng tròn cũng được lồng ghép trong các chiến dịch, tới mức đã có một thông tư yêu cầu mỗi làng giành vài héc-ta ruộng làm sân bóng.

Hiện tại, kết quả tổng kết khá ấn tượng: thủ đô đi đầu với khoảng 20 đội hạng nhất và hạng 2, một vườn ươm mầm tài năng gồm khoảng 100 đội hạng 3. Hải Phòng xếp thứ 2 với hơn 60 đội bóng ở cả 3 hạng. Tiếp theo là những thành phố khác: Nam Định, Lạng Sơn, Thanh Hóa, Hải Dương, Bắc Ninh…

Xứng danh môn thể thao vua, tháng 10 năm 1956, đội tuyển bóng đá quốc gia đã sang Bắc Kinh để thi đấu cùng các đội Trung Quốc và Triều Tiên. Bóng đá là môn thể đao đầu tiên cử đại diện đi nước ngoài, long trọng đánh dấu sự xuất hiện của màu cờ sắc áo Việt Nam Dân chủ Cộng hòa trên đấu trường quốc tế.

Theo Nguyen Van Thu, Le football, sport-roi au Nord-Vietnam, Tạp chí Vietnam en marche, số ra tháng 2/1957

BÙI HỆ